Trang chủ Dành cho cộng đồng Y học thường thức Các bệnh tâm thần và hành vi phạm tội

Các bệnh tâm thần và hành vi phạm tội

T3, 16/08/2022

Theo số liệu của hội Tâm thần học Mỹ, các bệnh nhân có tỷ lệ phạm tội cao gấp 10 lần người bình thường. Các bệnh tâm thần hay có hành vi phạm tội là tâm thần phân liệt, trầm cảm, rối loạn lưỡng cực, nghiện rượu và ma túy. Các tội do những bệnh nhân này gây ra thường là tội cố ý gây thương tích, tội giết người, tội gây rối trật tự công cộng và tội buôn bán ma túy.

  1. 1. Tâm thần phân liệt

          Tâm thần phân liệt là một bệnh loạn thần nặng, bệnh nhân có các hoang tưởng và ảo giác chi phối hành vi của bệnh nhân. Bệnh tâm thần phân liệt tiến triển suốt đời, bệnh nhân không bao giờ khỏi được. Họ chỉ tạm ổn định khi được điều trị bằng thuốc AN THẦN (đủ liều). Nhưng khi họ ngừng thuốc thì bệnh sẽ tái phát.

          Khi bệnh nhân tâm thần phân liệt có các ảo thanh (tiếng người nói không có thực, nhưng bệnh nhân lại nghe được) ra lệnh thì họ sẽ thực hiện các mệnh lệnh của ảo thanh. Các hành vi đó có thể là giết người, gây thương tích, đốt nhà, phá phách và tự sát. Họ không sao cưỡng lại các mệnh lệnh này của ảo thanh.

          Còn khi bệnh nhân có ảo thanh bình phẩm xấu về mình, bệnh nhân có thể tìm “người” nói xấu bệnh nhân để làm cho ra nhẽ. Không may cho ai bị bệnh nhân gán là người nói xấu bệnh nhân sẽ bị bệnh nhân chửi bới và hành hung.

          Khi bệnh nhân có hoang tưởng bị chi phối, họ cho rằng mọi hành vi của họ là do một người nào đó điều khiển hoàn toàn. Họ có thể phạm tội cố ý gây thương tích, giết người, phá hủy tài sản của người khác… mà vẫn cho rằng mình vô tội vì hành vi của mình bị người khác chi phối.

          Còn khi bệnh nhân có hoang tưởng bị hại, họ sẽ tìm cách trả thù. Họ có thể cho rằng mình và các thành viên khác trong gia đình bị hại về thể xác, về tinh thần, bị cản trở việc làm ăn, con đường công danh, sự nghiệp… Khi đó họ sẽ lập kế hoạch trả thù đối tượng mà họ gán cho là kẻ hại họ. Bệnh nhân sẽ lập kế hoạch rat ay rất chi tiết, chuẩn bị kĩ lưỡng vũ khí, ra tay tàn độc và quyết liệt.

          Để ngăn chặn các hành vi phạm tội của bệnh nhân tâm thần phân liệt, bệnh nhân cần được điều trị nội trú trong bệnh viện tâm thần. Khi bệnh đã tạm ổn định thì có thể cho ra viện, định kì hàng tháng đến khám lại. Bên cạnh đó, phải có 1 thành viên đáng tin cậy trong gia đình bệnh nhân cho bệnh nhân uống thuốc an thần theo đơn của bác sỹ hàng ngày. Bệnh nhân sẽ phải uống thuốc an thần SUỐT ĐỜI. Đừng quên là 97% số bệnh nhân tâm thần phân liệt không thừa nhận mình bị bệnh nên họ sẽ tìm cách bỏ thuốc điều trị.

          Với các bệnh nhân kiên quyết  không chịu uống thuốc thì chúng ta phải dùng đến các thuốc an thần kinh chậm. Hiện nay trên thị trường đã có thuốc Invega sustenna chỉ cần tiêm 1 mũi/tháng là đảm bảo không tái phát bệnh.

  1. 2. Trầm cảm

          Bệnh nhân bị rối loạn trầm cảm không chỉ có hành vi tự sát mà còn có hành vi giết người, có ý gây thương tích. Điều đáng ngạc nhiên là bệnh nhân trầm cảm rat ay gây án rất tàn độc và lạnh lùng. Người ta cho rằng do bệnh nhân trầm cảm có cảm xúc bị ức chế nên họ không có sự nương tay hay thương xót khi gây án.

          Hành vi phạm tội hay gặp nhất trong trầm cmar là giết người và giết người rồi tự sát. Những nạn nhân của họ thường là trẻ con, người thân của bệnh nhân. Nguyên nhân của hiện tượng phạm tội này là do bệnh nhân có hoang tưởng hư vô. Họ cho rằng thế giới đã sụp đổ, mọi người đã chết, nội tạng của mình đã thối rữa, chỉ còn mình sống đau khổ, cô đơn trên thế gian này. Họ cho rằng vậy thì tốt nhất là mình giết chết mọi người rồi tự sát cho đỡ đau khổ. Đáng thương nhất là các em bé sơ sinh bị chính người mẹ (bị trầm cảm) của mình giết chết.

          Để ngăn chặn tình trạng này, cần phải phát hiện kịp thời và đưa bệnh nhân trầm cảm đi diều trị. Các dấu hiệu mất ngủ và/hoặc lo âu quá mức kéo dài trên 3 ngày, bệnh nhân thường nhắc đến cái chết… là các dấu hiệu rõ ràng nhất báo hiệu bệnh nhân sẽ giết người hoặc/và tự sát. Sau khi điều trị ổn định ở bệnh viện Tâm thần, bệnh nhân cũng phải được tái khám hàng tháng và uống thuốc chống trầm cảm trong TỐI THIỂU 3 năm.

          Cũng như tâm thần phân liệt, bệnh nhân trầm cảm cũng hay phủ định bệnh và hay bỏ điều trị nên bệnh rất hay tái phát. Và khi tái phát thì nguy cơ phạm tội cũng sẽ tái diễn.

  1. 3. Rối loạn lưỡng cực

          Rối loạn lưỡng cực bao gồm 2 pha là hung cảm và trầm cảm. Trong pha trầm cảm, họ cũng có hành vi phạm tội như của rối loạn trầm cảm đã nêu trên.

          Trong pha hung cảm, bệnh nhân thường phạm tội gây rối trật tự công cộng và lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản.

          Bệnh nhân hung cảm nó rất nhiều, hoạt động rất nhiều khiến cho việc phạm tội gây rối rất dễ xảy ra. Nhưng bệnh nhân hung cảm luôn tự cao, họ tiêu rất nhiều tiền, đầu tư mạo hiểm và… thua lỗ. Để có tiền, họ vay mọi người, vay ngân hàng, vay tập thể. Khi thua lỗ, họ không có tiền trả nợ và nghiễm nhiên trở thành tội phạm.

          Để tránh các tai họa do rối loạn lưỡng cực gây ra, bệnh nhân cần được điều trị nội trú tại bệnh viện tâm thần. Khi bệnh nhân tạm ổn định, họ có thể được ra viện và điều trj củng cố tại nhà bằng thuốc chỉnh khí sắc và thuốc an thần kinh mới SUỐT ĐỜI. Cũng như tâm thần phân liệt, họ hay tìm cách bỏ điều trị nên bệnh hay tái phát.

          Gia đình bệnh nhân cần có người giám sát việc uống thuốc hàng ngày của bệnh nhân như với bệnh nhân tâm thần phân liệt. Với các bệnh nhân không chịu uống thuốc điều trị củng cố, họ cũng cần được tiêm thuốc an thần kinh chậm như với tâm thần phân liệt.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. 1. Kaplan H.I and Sadock B.J (2015), Kaplan and Sadock’s Synopsis of Psychiatry: Behavioral Sciences, clinical psychiatry. 11th Edition, Williams & Wilkins, Baltimore.
  2. 2. Bùi Quang Huy (2019), Tâm thần phân liệt nguyên nhân, chẩn đoán và điều trị, Nhà xuất bản Y học, Hà Nội.
  3. 3. Cao Tiến Đức và Bùi Quang Huy (2016), Bệnh Học Tâm thần- Giáo trình dành cho sau đại học, Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân, Hà Nội.
  4. 4. American Psychiatric Association (2013), Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders (DSM-5). 5th edition, American Psychiatric Publishing, Washington DC.
  5. 5. Stephen M. Stahl (2012), Stahl’s Essential Psychopharmacology. Fourth Edition, Cambridge University Press, New York.

 

 

PGS. TS. Bùi Quang Huy – CNK Tâm thần


Dịch vụ thiết kế website wordpress